Bạn có thể lý giải được không: Tại sao các cô "osin" Việt sức khoẻ yếu hơn, trình độ kém hơn, lười hơn,… vì không được đào tạo lại có thể thắng trong cuộc cạnh tranh với mấy cô Philippines? Tôi cũng rất ngạc nhiên nên hỏi tiếp: "Vậy tại sao thắng được họ?" Các cô ấy mới trả lời một câu khiến tôi nhớ đến suốt đời....
Trong Diễn đàn Tái thiết kinh tế trong bối
cảnh mới từ góc độ Văn hoá kinh doanh, ông Nguyễn Thành Nam – cựu CEO FPT, Hiệu
trưởng Đại học trực tuyến Funix, Phó Chủ tịch HĐQT trường Đại học FPT đã chia
sẻ bài học về triết lý kinh doanh được học từ các cô gái người Việt sang Đài
Loan làm người giúp việc. Ông khẳng định nhiều lần: “Tôi nhớ suốt đời không bao
giờ quên!”.
Tôi rất tâm đắc với nhận định "Văn
hoá quyết định sự thành bại của doanh nghiệp". Trong đó, hệ thống giáo dục
nội bộ đóng vai trò rất quan trọng trong việc xây dựng văn hoá kinh doanh. Tuy
nhiên, trường học quan trọng nhất với mỗi con người vẫn là trường đời.
Năm 2000, tôi sang Mỹ thực hiện nhiệm vụ quan trọng: tìm đường
xuất khẩu phần mềm. Nhưng sau đó đã phải ra về trong buồn rầu vì thấy mình
"không có cửa", vì người ta chưa tin mình, đến không ai đón, về không
ai tiễn…
Trong lúc quá cảnh ở sân bay Đài Bắc, tôi gặp các chị em người
Việt sang Đài Loan lao động, tạm gọi họ là những "osin" – người giúp
việc gia đình. Họ nói chuyện rất rôm rả, vui vẻ, lạc quan, rõ là tinh thần của
người chiến thắng. Trong khi mình - một trí thức - thì đang rất buồn vì dù rất
giỏi trong nước nhưng ra nước ngoài thì không là ai biết, vẫn chuốc lấy thất
bại.
Tôi tò mò bèn hỏi:
- Các cô đi sang đây có phải cạnh tranh với ai
không mà cười vui thế?
- Có chứ anh, chúng em phải cạnh tranh ác liệt
với mấy cô Philippines.
- Các cô thắng vì khoẻ hơn ư?
- Không, chúng em yếu hơn.
- Hay các cô chăm hơn?
- Chúng em lười hơn.
- Vậy hay các cô sạch sẽ hơn, ngoan hơn?
- Cũng không anh ạ, chúng em
còn hư hơn…
Bạn có thể lý giải
được không? Tại sao các cô "osin" sức khoẻ yếu hơn, trình độ kém hơn,
lười hơn,… vì không được đào tạo lại có thể thắng trong cuộc cạnh tranh đó? Tôi
cũng rất ngạc nhiên nên hỏi tiếp: "Vậy tại sao thắng được
họ?"
Các cô ấy mới trả
lời một câu khiến tôi nhớ đến suốt đời: "Do chúng em nấu ăn ngon
hơn, hợp khẩu vị hơn!"
Bởi,
"phe" Philippines được học hành nhiều hơn, họ nấu nướng theo công
thức rập khuôn có sẵn. Nhưng "phe" Việt Nam thì nếm! Một cách làm đơn
giản, hiệu quả mà cô gái Việt Nam nào cũng làm dù không có trường nào dạy.
Các cô
"osin" đã cạnh tranh sòng phẳng trên thị trường thế giới bằng sức
mạnh văn hoá có sẵn và giành chiến thắng. Trong khi đó, chúng tôi lại đi học để
cạnh tranh. Làm như vậy là thua chắc! Vì những gì chúng ta mới học chỉ là những
gì mà chúng ta mới biết, chưa thể biến thành thế mạnh cạnh tranh. Thay vào đó
thì nên quay về xem điểm mạnh sẵn có của mình là gì để phát huy thì hơn.
Họ đã dạy cho tôi
bài học rất hay về triết lý kinh doanh, sức mạnh của văn hoá mà không trường
nào có thể dạy được.
Tôi ra về, cẩn
thận suy nghĩ lại về lợi thế có sẵn trong văn hoá Việt Nam. Và nhận thấy rằng,
lợi thế của chúng ta là thanh niên Việt học cái mới rất nhanh. Cùng một điều
mới nhưng chúng ta luôn học nhanh hơn nước bạn. Từ đó, công ty chúng tôi chỉ
chọn những dự án công nghệ cao, càng mới càng tốt. Vì nếu có cùng một xuất phát
điểm với đối thủ nước ngoài thì mình luôn có lợi thế hơn, bởi mình học nhanh
hơn!
Cho đến nay, tôi
vẫn luôn đau đáu kiểm chứng giả thiết: Doanh nghiệp Việt, muốn thành công trên
thị trường thế giới thì phải thấm đẫm văn hoá Việt, rất hiểu và tận dụng được
những điểm mạnh nhất của văn hoá Việt.
Nếu bạn là người
thích phê phán, bạn sẽ thấy toàn điểm dở. Nhưng bạn nên hiểu sâu sắc một điều
rằng, đất nước này có rất nhiều điểm mạnh và hay!
Theo Hoàng Anh

No Comment