Người thế nào mới phát tài? Là người biết động não, là người tuyệt đối không để người khác “chơi” lại mình.
Có bốn người, lão Phác,
lão Trực, lão Tinh, lão Tặc, làm việc ở 4 đơn vị khác nhau.
Điểm chung của họ là
chịu thương chịu khó, nỗ lực chăm chỉ, không nề hà nao núng trước thất bại, đều
là những cán bộ cốt cán được lãnh đạo tin tưởng.
4 đơn vị này quyết định
thăng chức cho những cán bộ cốt cán, tận dụng tài nguyên công ty để "làm
nên chuyện lớn".
Cứ như vậy, lão Phác,
lão Trực, lão Tinh và lão Tặc cùng nhau bước vào hàng ngũ lãnh dạo.
4 đơn vị hứa rằng nếu họ
không khiến công ty thất vọng, có thể mở ra một trang mới giúp công ty phất lên
mạnh mẽ hơn nữa, vậy thì họ sẽ được hưởng 30% lợi nhuận.
Có nghĩa là nếu các anh
kiếm được cho tôi 1.000.000 USD, các anh có thể cầm đi 300. 000 USD, các anh
kiếm được 10tr USD, các anh có thể cầm đi 3tr… càng kiếm được nhiều thì số tiền
các anh được hưởng sẽ càng lớn.
Chỉ là xem xem họ có bản
lĩnh ấy không.
Nhận được thông tin, 4
con người nhiệt huyết nhậm chức.
01
Người đầu tiên "ra
sân" là lão Phác
Anh thuê thêm địa điểm
làm việc, xây dựng các mối quan hệ, mở rộng các kênh tuyền truyền và tiếp cận
khách hàng, người khác làm việc anh cũng làm việc, người khác đi ngủ, anh vẫn
làm việc, có thể nói là anh đã vô cùng nỗ lực cho dự án lần này.
Năm đó, lợi nhuận được
10tr USD.
Theo như lời hứa, anh có
thể được nhận 3tr tiền thưởng.
Nhưng lãnh đạo cuối cùng
lại quyết định bỏ cái chuyện tiền thưởng này đi, "thưởng cho 30.000 là
được rồi".
Sau khi biết tin, lão
Phác ngay lập tức nổi trận lôi đình.
Anh chạy tới phòng của
lãnh đạo, đập bàn, rồi lớn tiếng với sếp.
Lãnh đạo bình tĩnh nói:
"Mời anh bỏ ngón tay đang chỉ thẳng vào mặt tôi xuống!"
Lão Phác tức giận:
"Tôi nghỉ việc."
Lãnh đạo cũng đồng ý
ngay tức khắc, không có thái độ níu kéo.
Sau khi bước ra khỏi
cửa, trong lòng lão Phác có chút hối hận, nhưng cũng may là bản thân cũng hiểu
chút mánh khóe làm ăn, chỉ cần làm là kiểu gì cũng kiếm được tiền, đợi tới khi
làm lớn rồi kiếm được nhiều tiền rồi, sẽ quay lại báo thù.
Cứ như vậy, lão Phác tự
mở công ty riêng.
Sau đó anh phát hiện ra
phiền phức to rồi, trước đó khi làm ăn, trông thì vất vả, nhưng thực ra lại
thuận lợi vô cùng, vì khi đó anh có chỗ dựa thương hiệu là công ty, có nguồn
lực từ đơn vị. Giờ đây một thân một mình, từ bộ công nghiệp, thương mại, thuế,
y tế và phòng cháy chữa cháy... đủ mọi thủ tục tìm đến anh. Điều tồi tệ nhất là
những khách hàng cũ hoàn toàn không tin tưởng anh, vì họ tin tưởng vào công ty
hơn.
Loanh quanh một vòng,
lão Phác lại về với hai bàn tay trắng vì trước đó anh đã dốc toàn bộ gia tài
cho lần khởi nghiệp này.
Tiếp sau đó nữa thì gia
đình lại trục trặc, vợ đòi ly hôn, anh một thân một mình lưu lạc đầu đường xó
chợ, đi nhặt những chai rượu mà người khác uống thừa vứt đi, vừa uống vừa mắng:
"Tối quá, thế giới này sao tối tăm quá vậy, sao không cho những người chất
phác như chúng tôi một con đường sống!"
02
Người thứ hai "vào
sân", lão Trực
Năm đó lão Trực cũng tạo
ra lợi nhuận 10tr USD cho công ty.
Sau đó anh cũng nhận
được tin rằng lãnh đạo rút lại lời hứa, không chia cho anh 30%, chỉ cho anh
30000 gọi là tượng trưng.
"Haizz, ăn bát cơm
người ta cho thì phải nghe người ta thôi. Lời của lãnh đạo như nước chảy lá
khoai, người ta là lãnh đạo, người ta nói thế nào thì mình biết thế, còn có thể
làm được gì khác?
Không ai tắm 2 lần trên
cùng một dòng sông cả, sau này đừng ngốc nghếch nữa là được", anh tự nhủ.
Công việc chính là như
vậy, cứ làm kiểu "thế thôi là được" thôi vậy. Sau đó, lão Trực chuyển
sang bộ phận hành chính làm việc, trở thành một nhân viên ngoan ngoãn chờ phát
lương hàng tháng đủ cơm ăn áo mặc không lo chết đói.
Bản thân lão Trực cũng
là một người từng có tham vọng, có chí hướng to lớn, nhưng cuối cùng vẫn chịu
trói trước số phận.
03
Người thứ ba "ra
sân" là lão Tinh
Lão Tinh không phải dạng
thông minh, tinh khôn bình thường, anh biết rằng nếu mình mở ra con đường phát
triển mới cho công ty, kiếm được quá nhiều tiền cho công ty, đơn vị nhất định
sẽ không giữ lời.
Nhưng nếu không cho ra
được thành tích lớn lao gì, vậy thì sẽ càng thảm hơn, kiểu lãnh đạo cho anh cơ
hội nhưng anh làm không ra hồn, vậy giữ anh còn có ích gì không?
Vì vậy, lão Tinh mở một
hội nghị hơi khoa trương một chút, và nhất định phải mời được lãnh đạo tới nơi.
Cá nhân anh chỉ phụ trách làm chân chạy vặt, còn bao nhiêu vinh dự quy hết cho
về lãnh đạo.
Lãnh đạo quả nhiên là
sảng khoái ra mặt.
Chỉ là cách làm này của
lão Tinh lại không giúp kiếm ra được nhiều tiền.
Dù không làm ra được bao
nhiêu, nhưng lại khiến mấy lãnh đạo mở mày mở mặt, và nói chung là cũng kiếm
được chút đỉnh.
Lão Tinh vui tới nỗi ban
đêm đang ngủ bỗng tỉnh dậy, thán phục trí thông minh của mình.
Nhưng bỗng một ngày,
thay đổi lãnh đạo.
Lãnh đạo mới xuất hiện,
lão Tinh lại vội vội vàng vàng đi nịnh bợ, muốn duy trì vị trí của mình. Trước
mặt thì sếp mới đồng ý rồi, nhưng vừa quay đầu, lãnh đạo lại gạt lão Tinh sang
một bên, muốn nhường vị trí của lão Tinh sang cho cô em dâu của mình.
Lão Tinh lại tới tìm gặp
lãnh đạo, vừa hay gặp "cô em dâu" ôm lãnh đạo nũng nịu: anh rể, anh
rể phải cho em cái vị trí đó nhé…
Lão Tinh đứng ngoài tỉnh
mộng hẳn, biết mình "xong" rồi.
Thất thế, lão Tinh gặp
được lão Trực, hai người ngồi ở một quán cơm nhỏ, nhìn ra bên ngoài thấy lão
Phác, bơ vơ nơi đầu đường xó chợ, hai người đồng cảm, nói mình may mắn biết cúi
đầu, dù sau này cũng chẳng ra đâu vào với đâu, nhưng ít nhất cũng không thảm
như lão Trực.
Lúc này, từ trên phố
xuất hiện một chiếc xe sang, ngồi bên trong là lão Tặc, lão Tặc cầm điếu xì gà
trên tay, nhìn ra mấy người ở phía bên ngoài.
Ngốc ạ, bao nhiêu tiền
đặt vào tay rồi mà còn không biết đường mà cầm.
Lão Tặc vừa lắc đầu vừa cảm
thán!
04
Người thứ tư "ra
sân" là lão Tặc
Vừa mới bắt đầu, anh đã
mở 2 công ty.
Một là của đơn vị, một
là của mình.
Anh giữ lại những đơn
hàng lớn béo bở cho công ty của mình, những đơn hàng nhỏ hơn, anh cho công ty
của đơn vị.
Lão Tặc còn luôn thể hiện
mình là một người giữ chữ tín, nhân sĩ thương trường nào gặp khó khăn, người
khác trốn bằng được, anh thì luôn đưa tay ra, nhiệt tình giúp đỡ những người
đang gặp khó khăn, nhưng tiếng là vậy, thực ra cũng là muốn đùn mấy đơn hàng bị
bùng của họ sang cho công ty của đơn vị.
Cứ như vậy, anh nhanh
chóng trở thành "người nhân từ" nơi thương trường, những người từng
được anh giúp đỡ đều gọi anh một tiếng "anh".
Công ty lại thay lãnh
đạo, lãnh đạo mới lên nhậm chức muốn giữ anh ở lại công ty, nhưng anh không về,
anh ở lại công ty mình.
Thỉnh thoảng nếu có gặp
nạn, những người mà anh từng giúp đều sẽ lần lượt mang đơn hàng của mình qua
giúp, lão Tặc ngồi trong văn phòng từ sáng tới tối chỉ cần đếm tiền, đếm tới
mỏi cả tay.
Lúc đếm tiền, lão Tặc
cũng cảm thán: phát tài không phải rất đơn giản ư? Tại sao vẫn cứ có người
không hiểu vậy?
Quy luật nơi thương
trường, vừa hay ngược lại hoàn toàn so với những gì chúng ta được học ở trường.
Một người nếu muốn độc lập, nếu
muốn kiếm được nhiều tiền, vậy thì cần phải:
Thứ nhất, đừng quá thật thà
Thật thà tất nhiên là
tổ, nhưng đừng quá.
Bạn thật thà, người khác
sẽ lợi dụng, kiểm soát bạn.
Chẳng hạn như lão Phác
và lão Trực, vì quá thật thà, nên dễ bị người ta thao túng. Người dễ bị người
khác thao túng sẽ không có ý thức cái tôi, một người không có ý thức cái tôi
thì làm sao mà tách ra độc lập để kiếm được nhiều tiền cho được?
Thứ hai, đừng quá giảo hoạt
Lão Tinh là một người
giảo hoạt, nhưng sự giảo hoạt của lão Tinh lại chỉ là một kiểu phản xạ có điều
kiện, chứ không phải biểu hiện của trí tuệ. Người giảo hoạt luôn đợi chờ thời
cơ, đợi chờ "quý nhân" mang cơ hội tới cho mình. Người giảo hoạt luôn
có thể nắm bắt được cơ hội, rồi xông lên, nhưng trong mắt anh ta, những người
như lão Phác hay lão Trực thật nực cười, trong khi chính anh ta cũng chẳng biết
rằng, họ tám lạng thì mình cũng nửa cân, cười người hôm trước hôm sau người
cười.
Thứ 3: những người có "ý
thức cái tôi", ý thức về sự độc lập, mới có thể phát tài
Lão Tặc nói trắng ra thì
chính là một "tên cướp" đường đường chính chính.
Anh mở công ty cho đơn
vị, đồng thời cũng âm thầm mở một công ty cho riêng mình, rồi từ đó "ngư
ông đắc lợi".
Anh đúng là một người
xấu – nhưng nếu anh không xấu, anh cũng sẽ bị người khác "chơi" lại
thôi.
Người thế nào mới phát
tài?
Là người biết động não,
là người tuyệt đối không để người khác "chơi" lại mình.
Biết được điều này, chắc
bạn cũng biết mình nên làm như nào rồi nhỉ! Muốn đạt được thành công trong sự
nghiệp, không có gì ngoài 3 bước. Đầu tiên, khi không có tài nguyên hậu thuẫn,
đạo đức là số một. Khi có nguồn lực hậu thuẫn, cũng cần phải hiểu rằng tài
nguyên chỉ là tạm thời, rất nhanh mất hiệu lực, và bạn cần phải không ngừng
trau dồi cũng như nâng cao bản thân trong quãng thời gian này, để đợi thời cơ
chuyển mình. Bước cuối cùng là khi tài nguyên tích lũy cho mình đã đủ, bạn sẽ
phát hiện ra mình cuối cùng đã hoàn thành được cuộc phản công đầu tiên trong
đời. Ở một chiến trường mới, mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu. Đừng cho rằng chỉ
cần bạn đủ "tặc" là bạn có thể thắng, càng đi lên, bạn sẽ phát hiện
ra rằng nhanh nhẹn và chất phác cũng quan trọng không kém. Thiếu đi bất cứ điều
gì, bạn cũng sẽ thua rất thảm!
Dịch vụ làm sổ sách kế toán tại TP HCM
Dich vu bao cao thue o Long An

No Comment