Giữ tâm trí trống rỗng đúng lúc là cách hữu hiệu để bạn làm chủ cảm xúc, cuộc sống của mình.
Ở phương Tây, cảm giác
trống rỗng được xem là một điều tiêu cực. Sự hư không thường đi kèm với các
phạm trù đen tối như trầm cảm, chán nản hoặc chủ nghĩa hư vô. Tuy nhiên ở châu
Á mọi thứ có vẻ không như vậy.
Chữ trống không trong tiếng Hán
là kōng; nghĩa là không có, khoảng không, không gian giữa hơi thở, giữa các
dòng chữ, giữa cuộc sống. Trong nhiều tôn giáo phương Đông, sự hư vô gắn liền
với thiền định thay vì điều gì đó tiêu cực. Nhà hiền triết của Đạo giáo, Lão
Tử, cũng đã luận bàn về bản chất hữu dụng của hư không. Ông đã viết:
“Chúng ta ghép các nan hoa lại
với nhau thành một bánh xe, nhưng cái lỗ chính giữa mới làm cho toa xe chuyển
động. Chúng ta nặn đất sét thành một cái nồi, nhưng chính sự trống rỗng bên
trong mới chứa đựng thứ ta muốn. Ta đóng gỗ làm một ngôi nhà, nhưng chính
khoảng không gian bên trong mới là nơi sống được”.
Trong bài viết này, chúng ta sẽ
xem xét khái niệm phương Đông về “sự hư không”. Nếu được áp dụng đúng đắn, khái
niệm này không chỉ giúp bạn tìm thấy sự bình yên trong nội tâm mà còn mang lại
một cuộc sống trọn vẹn hơn.
Bản thân các sự kiện vốn là vô
nghĩa
Ý tưởng rằng các sự kiện bên
ngoài không có ý nghĩa gì cố hữu là điều tôi đã học được nhiều nhất. Ví dụ nếu
nói điều gì đó “xấu” xảy ra, có thể bạn bị mất công việc, mất tiền trên thị
trường chứng khoán hoặc chia tay cô người yêu lâu năm.
Những sự kiện này, mặc dù nghe
có vẻ khủng khiếp, nhưng bản thân chúng không có ý nghĩa gì. Tâm trí của chúng
ta gán khái niệm "Tốt" hoặc "Xấu" cho những sự kiện này, và
tâm trí không phải lúc nào cũng đúng. Thay vì nhìn các sự kiện một cách khách
quan, bộ não của chúng ta thường phóng đại sự kiện và bóp méo sự thật. Điều này
có thể khiến chúng ta vô cùng lo lắng.
Học cách kiểm soát tâm trí của
chính mình - điều luôn khiến chúng ta khó chịu, lại là thứ có thể giúp chữa
lành tổn thương. Marcus Aurelius đã viết trong bài Suy niệm của mình rằng:
“Nếu bạn đau khổ bởi bất cứ
điều gì ngoài kia, thì nỗi đau không phải do bản thân sự vật đó, mà là do bạn
ước định về nó; và bạn có quyền bỏ ước định đó đi bất cứ lúc nào. "
Suy nghĩ này được lặp lại bởi
các nhà tâm lý học hiện nay. “Tái tạo khung nhận thức” là một kỹ thuật được sử
dụng trong trị liệu, trong đó bệnh nhân được dạy để nhìn mọi thứ từ một góc độ
khác. Kỹ thuật này giúp bệnh nhân xem xét cùng một sự kiện với các quan điểm
khác nhau và đã được chứng minh là giúp cải thiện khả năng tự nói và hành vi
của họ.
Trong cuộc sống, bạn không phải
người chơi, mà là người giám sát
Bạn không phải là suy nghĩ của
bạn - mà là người quan sát những suy nghĩ đó. Đây là sự khác biệt tinh tế nhưng
quan trọng mà bạn cần thực hiện để có một cuộc sống trọn vẹn hơn.
Người xưa đã biết về sự khác
biệt này từ lâu. Tách rời bản ngã khỏi suy nghĩ và cảm xúc là nguyên lý cốt lõi
của Phật giáo, và gần đây hơn là phong trào Chánh niệm. Một số cách tuyệt vời
để đạt gần tới trạng thái giám sát là:
• Sắp xếp lại ngôn ngữ của bạn.
Hãy tập nói những cụm từ như “Tôi đang cảm thấy tức giận”, thay vì “Tôi đang
tức giận”.
• Thường xuyên thiền định
• Tạo ra trạng thái trôi
chảy trong công việc bạn yêu thích, hoặc qua việc tập thể dục
• Các trải nghiệm ảo giác
• Hòa mình vào tự nhiên
(ví dụ: đi bộ đường dài)
• Các khóa tu Vipassana
(thiền định nhằm tìm kiếm “cái nhìn sâu sắc vào bản chất thực sự của thực tại”)
• Dành một khoảng thời
gian dài không để ai quấy rầy bản thân
Qua những gì tồn tại, trực giác
cũng sẽ mách bảo về những gì không tồn tại. Và qua những gì không tồn tại, bạn
sẽ lại biết những gì sẽ xảy ra. Khi đã phát triển kỹ năng, trở thành một con
người có thể tách mình khỏi những suy nghĩ thoáng qua, bạn sẽ vươn gần hơn tới
sự giác ngộ.
Làm trống rỗng tâm trí của bạn
để làm việc dưới sự căng thẳng
Điều này nghe có vẻ là một điều
lạnh lùng, nhưng để hoàn thành một số công việc, ta chỉ cần đơn giản tạm dừng
cảm xúc. Lý thuyết này không chỉ giới hạn ở những người giải trí hoặc vận động
viên, mà mở rộng tới những người ở tuyến đầu như các nhân viên y tế thực hiện
hô hấp nhân tạo để cứu một mạng sống, các bác sĩ phẫu thuật tim cấp cứu, hay
các sĩ quan cảnh sát xông thẳng vào lửa để cứu người.
Mọi người nghĩ rằng các ca sĩ,
diễn viên và nhạc sĩ biểu diễn tốt nhất khi họ có cảm xúc thăng hoa. Điều này
trong thực tế không hoàn toàn đúng. Các nghiên cứu chỉ ra rằng trong những tình
huống căng thẳng cao độ, chúng ta giải quyết tốt khi biết tách mình khỏi cảm
xúc. Giống như cách một chiếc cốc chỉ hữu ích khi nó trống rỗng, chỉ khi làm cho
suy nghĩ của bản thân trở nên hư vô, chúng ta mới có thể dẫn đường cho tính
nghệ thuật bên trong mình, vượt qua lớp vỏ phàm trần và biểu diễn ở những cấp
độ cao nhất.
Vì vậy, hãy học cách tách mình
ra khỏi cảm xúc khi cần thiết. Ở đó bạn sẽ tìm thấy sự bình yên cần thiết để
hoàn thành công việc.
Đây là cách bạn có thể sử dụng
sự hư vô để làm chủ cảm xúc của mình - và từ đó là cả cuộc sống.
Theo Medium

No Comment